Câu chuyện 2: Con vẹt xanh (Nguyên tác: Thiệu Bảo Kiên - Trung Quốc)
Lưu
Tư Kinh, là con trai duy nhất của bà mẹ quả phụ nghèo sống ở miền quê
thưa người, xa lắc. Anh quyết chí lên thành phố mưu cầu tiến thân để
sống tốt và giúp được mẹ già nơi quê nhà.
Công việc và những lo toan chẳng bao giờ dứt…Lòng đầy nhớ thương,
nhưng chẳng về mà thăm mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng giành tiền
gửi đều đặn về cho bà…Nhưng có lần trong thư mẹ anh gửi : Con trai
ơi…đã quên mẹ rồi sao….Anh đọc thư mà nước mắt lã chã.
Rồi anh
cũng đã tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ. Lòng tràn ngập hân hoan…Mẹ
con lâu ngày gặp lại mừng mừng tủi tủi khốn xiết. Sờ nắn bờ vai con,
người mẹ rưng rưng : Con ơi, mẹ nhớ con lắm…! Anh ôm lấy người mẹ dường
như héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ : Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm…! Lần
này con về mang cho mẹ Con Vẹt Xanh mua đắt tiền lắm, con đã nuôi dạy
nó lâu…Khi con đi xa nó sẽ ở nhà bầu bạn với me cho đỡ cô quạnh và mẹ
cũng thấy con bên cạnh hàng ngày. Mẹ nghe chỉ bảo : Con tốn tiền đến
vậy thật không thỏa đáng. Mẹ chỉ muốn thấy con hàng ngày…Anh bảo : mẹ
hãy kiên tâm, đến khi con tích lũy đủ tiền sẽ đón mẹ đi cùng…
Ở
nhà được vài ngày, Lưu Tư Kinh chia tay mẹ lên đường trở lại thành
phố…lại lao vào làm ăn, phấn đấu…Mẹ già ở nhà một bóng,…Con Vẹt Xanh
bên cạnh bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng : Me ơi, con Lưu Tư Kinh
đây, con nhớ mẹ lắm…Mẹ ơi, mẹ vất vả quá, nghỉ tay một chút đi mẹ…Mẹ ơi
mẹ khỏe mạnh nhé…Bà cảm thấy vui vẻ và ấm lòng hơn rất nhiều…Bà thương
quí Con Vẹt Xanh vô cùng, tắm rửa, chăm sóc cho nó, trò chuyện hàng
ngày như với con trai mình vậy.
Một năm, bà bị trọng bệnh, sau
thời gian ngắn đã qua đời. Hàng xóm đã làm đám cho bà và tìm cách báo
cho anh biết. Hẫng hụt, đau khổ, Lưu Tư Kinh không cần một ràng buộc gì
hết của công việc, ngay lập tức lên tàu xe trở về….Căn nhà trống không,
vẫn còn mùi hương khói. Lọ tro của mẹ được đặt trên bàn hướng chính
giữa. Anh nức nở thương xót me và ân hận vô cùng đã không về chăm sóc
và đưa được mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng…
Mệt mỏi và suy sụp anh
ôm tấm ảnh mẹ vào lòng thiếp đi lúc nào không biết. Anh mơ thấy mẹ hiền
đang ngôi khâu vá bên anh, mỉm cười, quạt cho anh ngủ, thoang thoảng
bên tai anh tiếng nói : Con ơi, me nhớ con lắm…Anh sung sướng muốn nhào
vào ôm lấy mẹ ! Chòang tỉnh, không có ai xung quanh cả, nhưng tiếng nói
: Con ơi, con có khỏe không…Mẹ nhớ con lắm…vẫn từ như rất gần đây đấy
vọng đến…Anh đi nhẹ gần đến ban công sát vườn…Tiếng nói phát ra từ
đó….Dưới ánh nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu qua kẽ lá…anh nhận ra Con
Vẹt Xanh…đang đậu trên cành cây ! Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót : Con
ơi, con khỏe không, Me nhớ con lắm…Con Vẹt đã gầy và tả tơi đi quá
nhiều….Lưu Tư Kinh ôm con Vẹt vào ngực mình nức nở….Mẹ ơi, con thương
nhớ me vô cùng…
Ôi! Mẹ anh trước khi qua đời đã mở lồng thả Vẹt
Xanh ra. Nhưng nó đã sống bầu bạn bên cạnh bà bao ngày, dường như thấu
được tình cảm của Bà mà không bay đi, vẫn ở lại căn nhà nghèo trống
trải này như đợi Lưu Tư Kinh trở về mà nhắn nhủ lời yêu thương của Bà
với anh ấy…






